Trang chủ

Phương thức thanh toán Kinh nghiệm du lịch  Tin tức du lịch Visa du lịch Liên hệ
Du lịch trong nước
Du lịch nước ngoài
Du lịch mạo hiểm
Du lịch trăng mật
Du lịch qua ảnh
Đặt vé máy bay
Đặt phòng khách sạn
Đặt vé tầu
Đặt xe du lịch
Đặt tour du lịch
Đối tác
Liên kết web
Sơ đồ web
Thông tin cần biết
Đà Lạt

Hang cọp là nơi vô cùng nguy hiểm, chỉ có những người can đảm, thợ săn gan dạ, dũng mãnh mới dám vào. Nhưng ngày nay, chúng ta có thể vào “hang cọp” dễ dàng, nếu có chút máu phiêu lưu, mạo hiểm và lòng yêu thiên nhiên.

Thác Hang Cọp cách thành phố Đà Lạt 15 km về hướng Đông, thuộc ấp Túy Sơn, xã Xuân Thọ. Thác nằm giữa khu rừng thông với diện tích 308 ha, chiều cao thác chừng 50 m, dài hơn 500 m, trên đường từ Đà Lạt về Dran (Đơn Dương). Thác Hang Cọp có nhiều tên gọi khác như: thác Ông Cọp, thác Ông Thuận, thác Đạ Sar, thác Thiên Thai, thác Long Nhân..


Buổi sáng, trời cao nguyên vần vũ sương mây, chúng tôi lên đường khám phá thác Hang Cọp. Từ Quốc lộ 22, cách Trại Mát chừng 3 km, xe máy tẽ vào một con đường nhỏ lởm chởm đá cuội. Đi được gần 2 km, con đường bắt đầu hiểm trở và khá nguy hiểm với nhiều khúc quanh “cùi chỏ”, một bên là vách đá dựng đứng, một bên là vực sâu thăm thẳm. Xe chầm chậm thả dốc xuống thung lũng hun hút, âm u... Tiếng thông reo vi vu, tiếng thác đổ ầm ì gợi cho chúng tôi thêm nhiều háo hức. Dã quỳ hoa vàng rực rỡ từng vạt dài, điểm xuyến giữa màu xanh chập chùng như cảnh thần tiên. Mimosa nhẹ nhàng, quý phái, e ấp giữa núi rừng hoang dã càng tăng thêm nét lãng mạn của cao nguyên. Khu du lịch sinh thái thác Hang Cọp hiện ra trước mắt chúng tôi với dáng vẻ hoang sơ, hùng vĩ và thơ mộng.


Mua vé vào cửa 7.000 đ/người và xe. Trong khoảng sân đầy hoa rừng, cỏ dại, chúng tôi bắt gặp tượng “chúa tể sơn lâm” dũng mãnh, cao khoảng 5 m, dài non 10 m, đứng trên một gò đất, ngước cổ như đang gầm thét. Men theo lối mòn quanh co, khúc khuỷu xuống một thung lũng hẹp, rừng đại ngàn thâm u, bí hiểm, khói sương mù mịt, một cây cầu treo lơ lửng giăng ngang mặt thác, trên độ cao 50 m. Tiếng thác va vào đá phát ra âm thanh như tiếng cọp gầm. Bên cạnh thác có một hang đá thiên nhiên rộng chừng hai gian nhà bếp, có 3 ngăn, 1 ngách và 2 miệng. Người Chi’ll gọi là Hang Cọp. Theo truyền thuyết của người Chi’ll, xưa kia, tại vùng rừng núi này có một con cọp rất hung dữ hoành hành. Người ta rất khiếp sợ và gọi cọp bằng “ông Ba Mươi”. Một dũng sĩ người Chi’ll dũng cảm, quyết tâm trừ hại cho dân, sau nhiều ngày theo dõi, chàng đã gặp và “tặng” con cọp hung dữ ấy một mũi tên vào chân. “Chúa sơn lâm” đau đớn vùng chạy vào trong rừng sâu, từ đó không thấy xuất hiện nữa. Hiện nay, gần thác Hang Cọp có tượng dũng sĩ người Chi’ll đang giương nỏ bắn cọp.


Khi hoàng hôn phủ xuống núi đồi, ánh mặt trời vàng nhạt xuyên qua những rừng thông cao vút rồi dần tắt lịm, lá cây hoa Móng Cọp khép mắt lại, là lúc muôn vàn âm thanh của rừng cũng bắt đầu trỗi dậy. Tiếng rừng thông lao xao, rì rào; tiếng chim bay về núi táo tác giữa không gian hoang sơ, u tịch và nổi lên, gờn gợn trong bóng chiều cô quạnh là tiếng “cọp gầm” đều đặn phát ra từ phía ngọn thác huyền thoại, có lúc ta giật mình tưởng như thật.


Đêm đến, khi ánh trăng nhô qua triền núi tỏa ánh sáng xanh trong huyền hoặc, sương mờ lãng đãng vấn vương trên ngàn cây ngọn cỏ... chúng tôi bày ra giữa sân nhà sàn một vò rượu cần, vừa đủ các thành viên ngà ngà say với thịt gà rừng luộc chấm muối ớt ăn kèm cùng măng chua. Cá lóc ở hồ, suối, thịt dẻ, ngon ngọt không thua cá ở đồng bằng... Một đêm trong rừng, bên thác Hang Cọp với nhiều cảm xúc lâng lâng trôi qua trong giấc ngủ yên bình, sảng khoái với cái rét dìu dịu trên độ cao 1.500 m.


Nếu đến thác Hang Cọp, hoặc các danh lam thắng cảnh, hay những bản làng của các dân tộc trên cao nguyên Lâm Viên vào những dịp lễ, tết, lễ hội Mừng lúa mới của người M’nông, lễ hội Ăn trâu của người K’ho, lễ cúng Thần Suối của dân tộc Mạ, lễ cúng Thần Bơ Mung của dân tộc Chu-Ru, bạn sẽ được dịp hòa nhập vào sinh hoạt, lễ hội của người dân tộc. Có thể bạn sẽ nắm tay một cô sơn nữ người Chi’ll xinh đẹp, cùng nhảy múa không biết mệt quanh ngọn lửa hồng trong đêm hội cồng chiêng nồng ấm giữa núi rừng Tây Nguyên bạt ngàn, hoang dã... Trước khi chia tay, nếu có may mắn, bạn sẽ được một cô gái K’ho, hoặc M’nông, hoặc Mạ “ngoéo tay” hẹn gặp lại. Ngón tay út của bạn và cô gái “móc ngoéo” vào nhau, đồng thời hai ngón tay cái chạm khít sát ở phần thịt đầu ngón, tạo ra hình trái tim là biểu hiện của tình cảm thơ ngây, hồn nhiên và sự luyến lưu, lãng mạn của người con gái núi rừng với người con trai phương xa, chẳng biết bao giờ gặp lại

Thác Voi

Thành phố Đà Lạt, đi theo hướng tây nam, qua Thác Cam Ly, qua Xã Tà Nung về tới thị trấn nam Ban Huyện Lâm Hà với khoảng cách khoảng 25km.
Nơi đây có Thác Liêng Rơwoa còn gọi là thác Voi là một trong những thác nước đẹp của Tây Nguyên hùng vĩ với chiều cao hơn 30m, rộng chừng 15m nước đổ trắng xoá và bụi nước bay mù mịt cả một vùng.

Các già làng K'ho cư trú lâu đời ở miền đất này kể rằng: Ngày xưa, vị tù trưởng của vùng núi Jơi Biêng có cô con gái rất đẹp. Mỗi khi sơn nữ cất giọng hát thì lá rừng thôi xào xạc, đàn chim ngừng tiếng hót để lắng nghe. Người yêu của nàng là con trai của tù trưởng làng bên. Chàng được nhiều người yêu mến, quý trọng không chỉ bởi vóc dáng vạm vỡ, khuôn mặt khôi ngô mà còn vì sự gan góc, dũng cảm ít ai sánh kịp. Họ đã trao lời hẹn ước nên duyên chồng vợ song chàng trai phải lên đường giết giặc và rồi nhiều mùa trăng trôi qua mà chẳng thấy quay về. Cô gái đau khổ tìm đến ngọn núi hoang vắng mà trước kia họ từng hò hẹn, cất tiếng hát tha thiết, sầu thảm với hy vọng người trong mộng tìm về chốn xưa. Tiếng hát khiến loài chim B'ling xúc động. Chúng rủ nhau bay đi thật xa để dò la tin tức rồi về báo cho nàng biết là chàng trai đã hy sinh ngoài chiến trường. Thế nhưng, sơn nữ vẫn không chịu chấp nhận sự thật phũ phàng đó. Nàng cứ hát, hát mãi cho đến khi kiệt sức, ngã quỵ và không bao giờ gượng dậy được nữa. Đàn voi phủ phục nghe nàng hát bấy lâu nay cũng hóa đá lặng câm. Bỗng có tiếng nổ lớn, trời đất rung chuyển khiến ngọn núi gãy ngang và một dòng thác đột ngột tuôn chảy, tung bọt trắng xóa. Tiếng thác nước rì rầm hòa cùng tiếng xào xạc của rừng cây, tiếng líu lo chim hót như tiếp nối lời ca, tiếng đàn của sơn nữ xinh đẹp, thủy chung. Người K'ho bèn đặt tên cho thác là Liêng Rơwoa Jơi Biêng - thác của những con voi phủ phục hóa đá trước tình yêu nồng nàn, son sắt.

Sẽ thật đáng tiếc khi đến Đà Lạt - Lâm Đồng mà không tới Liêng Rơwoa (thác Voi) kỳ bí, thơ mộng. Thác nước gắn liền với sự tích về mối tình thủy chung, bi tráng này đã được công nhận là di tích thắng cảnh quốc gia. Dòng nước trong veo tuôn chảy qua sườn núi đá hoa cương trông thật ngoạn mục, nhất là khi ánh nắng rực rỡ chiếu rọi xuống thác làm bừng lên cầu vồng bảy sắc.

Vào những năm 1995 trở về trước, khi ấy để xuống dưới chân thác này thì phải bám theo những rễ cây rừng bám trên những vách đá dựng đứng để xuống, tuy rất khó khăn và nguy hiểm nhưng tạo cho chúng ta một cảm giác thích thú vì sự khám phá và chinh phục. Ngày nay muốn xuống chân thác, du khách phải "chinh phục" 145 bậc tam cấp vòng vèo: khi là những bậc đá thiên tạo "ăn" vào vách núi cheo leo, lúc là các tấm ván của chiếc cầu gỗ xinh xinh chênh vênh bên bờ vực thẳm. Ngút tầm mắt là rừng đại ngàn với những cây cổ thụ hàng trăm năm tuổi, thân và cành chằng chịt dây leo. Giữa mênh mang, lớp lớp cây rừng mầu xanh ngắt hoặc điểm xuyết những chòm lá đỏ rực như lửa, những thảm hoa màu vàng tươi hoặc tím biếc đẹp đến lạ lùng. Dưới chân thác và trong cánh rừng già xuất hiện một số tảng đá lớn có hình thù hệt như những con voi. Thế nên, tiếng thác đổ ầm ào khiến người thưởng ngoạn tưởng như có một đàn voi chạy đua hoặc tung vòi phun nước đùa nghịch với nhau. Phía sau dòng thác trắng xóa đang tung bụi nước mù mịt là những hang động sâu hun hút đầy bí ẩn. Đó là hang Dơi ăn sâu xuống lòng đất đến 50m với những vách đá có các hình thù, mầu sắc rất lạ mắt. Rễ cây và dây leo đan xen chằng chịt, càng xuống sâu, hang càng tối nhờ nhờ và lạnh lẽo như động của phù thủy. Đó là hang Gió với lối vào rất hẹp nhưng bên trong khá rộng, vi vút tiếng sáo gió trời.

Bên cạnh vẻ đẹp quyến rũ, thơ mộng, thác Voi từng là cứ địa cách mạng trong hai cuộc kháng chiến chống Pháp - Mỹ. Mới được tôn tạo thành điểm tham quan du lịch trong những năm gần đây, song thác Voi nhanh chóng được công nhận là di tích văn hóa - lịch sử cấp quốc gia. Một dự án đầu tư 20 tỷ đồng để nâng cấp thắng cảnh Liêng Rơwoa trong những năm 2003 - 2005 cũng đã được chính quyền địa phương phê duyệt. Tuy nhiên, nguyện vọng tha thiết nhất mà những người yêu thác Voi nhắn nhủ các nhà đầu tư là hãy thận trọng, đừng làm mất đi vẻ hoang sơ kỳ bí của sơn nữ Liêng Rơwoa.

trên đường khám phá Thác Voi, du khách ghé thăm các cơ sở ươm tơ nuôi tằm của người dân Nam Ban. Vào mùa Cà phê trổ bộng, ta thấy trắng xoá cả một vạt đồi và hương thơm ngào ngạt của hoa cà phê.

Hang dơi

Ở độ cao 1.650m so với mặt biển (cao hơn 150m tại Đà Lạt) điểm du lịch hang dơi còn đầy vẻ hoang sơ và cách trung tâm Đà Lạt 26 km. Trên đường vào hang dơi, du khách không thể không dừng chân tham quan nhà máy chè cầu Đất thuộc thôn Trường Thọ, xã Xuân Trường, nhưng trước khi đến địa điểm này trên suốt đoạn đường đi qua QL 20 du khách có dịp nhìn ngắm khung cảnh đồi núi chập chùng, rừng thông xanh trong không gian êm đềm và giữa cái lạnh nhẹ khoảng 23 độ C.


Đến nhà máy chè cầu Đất bằng xe gắn máy tôi đã được giám đốc Nguyễn Văn Khanh chờ đón, anh là nhà doanh nghiệp trẻ tỉnh Lâm Đồng và sản phẩm chè cầu Đất đã từng đạt danh hiệu “Sao vàng đất Việt” cùng huy chương vàng tại Hội chợ hàng nông nghiệp VN năm 2003. Gắn bó với ngành chè, vườn chè Lâm Đồng gần 20 năm nên anh Khanh có vẻ am hiểu về các loại chè. Chè cầu Đất có đặc điểm độc đáo là vẫn sử dụng công nghệ chế biến do Ấn Độ sản xuất từ năm 1927. Du khách phương Tây, nhất là du khách người Pháp thường tìm đến đây tham quan nhà máy và uống chè xanh cầu Đất, nơi có loại trè San Tuyết nổi tiếng của nước ta.

Trên diện tích rộng 320 ha chè, cầu Đất vẫn còn đó những gốc chè cổ thụ tính đến nay đã có 177 năm tuổi. Khách đến nhà máy chè vừa thưởng thức chè xanh, vừa lạ lẫm tìm hiểu dây chuyền sản xuất chè công nghệ cũ nhưng cho ra sản phẩm cực kỳ ngon. Anh Khanh cho hay có đoàn du khách Pháp đã ngồi đây cả buổi trò chuyện với anh và nhâm nhi uống chè suốt mấy giờ liền trong niềm hứng thú. Bây giờ chè cầu Đất đã xuất khẩu sang thị trường các nước Á - Âu và cái tên mộc mạc cầu Đất - Lâm Đồng - Việt Nam đã trở nên quen thuộc với dân sành điệu chè quốc tế.

Sương sớm vừa tan, ánh nắng ban mai lung linh trên đồi chè xanh ngát hòa lẫn trong màu xanh của núi rừng, mây trời thơ mộng. Đi qua vườn chè, tôi nhìn thấy những búp chè mơn mởn và như ngửi được mùi hương của chè thoang thoảng tỏa ra từ các phân xưởng chế biến trong nhà máy. Trên con đường đất gồ ghề, giám đốc Khanh tình nguyện làm hướng dẫn viên đưa tôi cùng nhóm trẻ nhà ở gần nhà máy cùng vượt qua hai cây số đường bộ để tìm đến hang dơi

Hang dơi có tự bao giờ chưa ai trả lời chính xác và chỉ nghe nói rằng nơi đây là cơ sở đã từng che dấu cán bộ hoạt động cách mạng cùng nơi cất giấu vũ khí bí mật thời đánh Mỹ. Hơn một năm về làm gíam đốc nhà máy chè cầu Đất, anh Khanh đã thường xuyên lặn lội kiểm tra công việc ở đồi chè rồi tình cờ khám phá ra hang dơi mà dường như có rất ít người đặt chân đến đây trong khoảng hàng chục năm qua. Anh cho biết hang dơi có rất nhiều dơi nên anh có ý định bảo vệ an toàn đàn dơi nguyên vẹn, giám đốc Khanh đã nghiêm cấm công nhân trong nhà máy không được săn bắt vì lo ngại đàn dơi sẽ bỏ hang đi mất thì thật tiếc.

Dẫu đã từng trèo đèo, lội suối, băng rừng nhưng lần này tôi đã sớm hụt hơi khi phiêu lưu cùng giám đốc Khanh mò mẫm đến điểm du lịch mới toanh này. Được phổ biến trước nên tôi đã chuẩn bị quần áo đi bụi, giầy bata nhưng con đường như tuột dốc khiến cho không ít lần bị vấp ngã, tôi phải lấy tay gỡ mấy nhánh gai rừng dính vào ống quần và gai trên nón mỗi lần chui qua vạt rừng. Đi một đoạn chúng tôi cùng trầm trồ vẻ đẹp như tranh của thung lũng xanh hiện ra phía trước, chưa vào hang mà tôi lại muốn xuống thung lũng kia rồi. Giám đốc Khanh kể “tôi đã lội xuống đó rồi mò ra suối bắt tép nữa, mời anh dịp khác, tôi sẽ đãi món bánh xèo nhân tép giữa rừng”. Quên mang theo nước uống, đến lúc này mọi người mới thấy khát, mồ hôi ra ướt áo dù bên ngoài nhiệt độ khá lý tưởng.

Thêm khoảng 100m nữa, giám đốc Khanh vạch những lá cây rơi trên mặt đất và mấy nhánh tre rừng che khuất rồi đưa tay chỉ “Hang đây nè”. Nhóm trẻ cả thảy 7 đứa, trong đó có Hưng và cu Đen là ra vẻ nhanh nhẹn, tháo vát đã chui xuống hang đầu tiên và lẹ làng bấm đèn pin rọi ngược lên giúp tôi xuống hang.

Miệng hang chật hẹp chỉ vừa một thân người lách theo chiều ngang chui xuống, may là tôi không có bụng, thuộc dạng “mình hạt, sương mai” nên không khó khăn mấy. Trước mắt tôi, ngoài ánh đèn pin lấp loáng còn lại chỉ là màn đêm tối mịt, thú thật lúc đó tôi lo sợ cứ nghĩ nếu lọt tuốt xuống hang thì coi như tiêu, một đoạn xuống hang thật ngắn nhưng mồ hôi tôi vã ra như đi tắm hơi vậy.

Sau khi dò dẫm từng bước chân qua khỏi miệng hang mới có chút ánh sáng lộ thiên hắt ra từ vách đá tôi mới rùng mình nhìn thấy những tảng đá nằm, đứng không trật tự và trơn trợt, giá như lúc nãy sảy tay thì ít nhất tôi cũng “sứt đầu, mẻ trán” chứ chẳng chơi.


Một đàn dơi chừng như nghe tiếng động vỗ cánh bay loạn xạ, ánh đèn pin huơ huơ đủ cho tôi nhìn thấy bầy dơi bị đánh thức vội vàng rời hang ổ. Những tảng đá hình thoi, hình trụ, hình vuông, hình tam giác… xếp chồng lên nhau, có tảng đá thẳng tắp chực như sẵn sàng rơi xuống đầu chúng tôi. Nghỉ một hồi, giám đốc Khanh phân công Hưng, cu Đen và mấy đứa trẻ đi cùng giữ chặt một đầu dây thừng mang theo rồi rủ tôi đu dây xuống tầng hang thứ hai vì không có lối đi nào khác, nghe anh Khanh rủ tôi lại hồi hộp vì từ lúc vào tới hang tôi đã có cảm giác sờ sợ rồi, mới định thần khen lấy vài câu về vẻ đẹp trời cho hang dơi thì bây giờ sắp phải làm Tarzan! Hồi nhỏ đến giờ tôi chỉ biết chơi cầu tuột, đu quay chứ chưa mạo hiểm làm “chúa tể rừng xanh” khi nào, vậy mà, thôi thì “một liều, ba bảy cũng liều” nên “đành nhắm mắt đưa chân, để xem con tạo xoay vần đến đâu”. Tôi sửa lại nón, cúi xuống buộc chặt dây giày bata rồi ậm ừ tiến lên, anh Khanh đã đu xuống trước rồi rọi đèn pin cho tôi nhìn thấy dây để đu tiếp. Khi nắm lấy sợi dây, tôi ngoảnh lại nhìn bọn trẻ xem có giữ đầu dây chắc chắn chưa rồi mới yên tâm “đu” mình xuống hang động. Lần theo sợi dây, tôi không nhìn thấy gì chung quanh bởi anh Khanh đã rọi đèn pin quan sát phía dưới mà quên tôi còn đang “tòn ten”.

Đến tầng hang thứ hai, sau khi giới thiệu về chuyện đàn dơi đóng kín hàng ngàn treo mình hai bên vách đá nhìn thật đã, anh Khanh cao hứng xúi tôi “leo dây xuống kia, dưới đáy hang có cửa ra ngoài, hay lắm”. Giọng của anh Khanh đầy vẻ lôi cuốn và khiêu khích nhưng khi nhìn hai vách đá thẳng băng không có chỗ nào bám víu và lo không leo trở lên được nên tôi giả đò từ chối hẹn khi khác, trong bụng nghĩ thầm mình có phải là vận động viên leo núi đâu.

Đường xuống mệt mà leo ngược lên cũng chẳng chuyện đùa, nhưng cái máu phiêu lưu đã giữ chân tôi về cái hang dơi trong chuyến du lịch độc chiêu này. Dốc ngược, hai chân rã rời vì leo trèo, tôi chỉ muốn nghỉ chân thật lâu nhưng mọi người lại giục đi tiếp. Anh Khanh theo động viên vì nhìn thấy gương mặt hồng hào khi sáng của tôi giờ đã chuyển sang “màu xanh của lá” từ khi nào rồi.

Nếu có dịp đến Đà Lạt xin mời các bạn dành một chuyến dã ngọai đến hang dơi để thử sức mình. Nghe đâu “những điều kỳ thú” ở hang dơi còn nguyên vẹn chưa khám phá hết. Thú vị là chỗ đó các bạn ạ.

Các tuyến thăm quan chính

Đà Lạt có 2 mùa, mùa khô và mùa mưa. Thường khi mùa mưa thì mưa vào buổi chiều. Nếu như có áp thấp hay bão ở đâu đó trên biển đông thì có khi mưa cả ngày và mùa khô cũng có thề có mưa, vì thế trước khi có ý định đến Đà Lạt thì theo dõi dự báo thời tiết trước và khi có ý định đi tham quan dã ngoại thì phải sắp xếp vào buổi sáng, buổi chiều có thể đến thăm các dinh thự hoặc chùa chiền, nhà thờ hoặc những điểm trong trung tâm Thành phố.

Trên đường đến với Đà Lạt:

Các điểm tham quan ở trên tuyến quốc lộ 20 (từ Sài Gòn về Đà Lạt)gồm có: thác bảy tầng, thác Đambri, thác Gougah, thác Pongour, thác Liên Khương, làng Gà, thác Prenn, thác Đatanla, hồ Tuyền Lâm.

Tuyến quốc lộ 27 (từ Đắc Lắc Buôn Mê Thuật về Đà Lạt)có thác Voi, thác 7 tầng (thị trấn Nam Ban) và kết hợp thác Cổng trời (Tà Nung – Đà Lạt).

Từ Phan Rang lên đi theo đèo Ngoạn mục thì có thể tham quan thác Hang Cọp – chùa Linh Phước

Từ Nha Trang lên theo đường mới thì thăm quan Hồ Than Thở và con đường này thì phong cảnh rất đẹp.

Only nêu mấy điểm này vì nó tiện ngay bên đường đi, các bạn tham quan trước để tiết kiệm thời gian và cũng là nghỉ ngơi dọc đường luôn.

tại Đà Lạt

1. Tuyến Thác Prenn, thác Đatanla, Hồ Tuyền Lâm và thiền viện Trúc Lâm, cáp treo.
Nếu muốn chinh phục vực tử thần ở thác Đatanla thì có thể xếp Prenn và Đatanla vào một buổi tham quan. Tuyền Lâm cũng có thể chiếm trọn một ngày tham quan nếu có thời gian.

2. Tuyến thác Hang Cọp – chùa Linh Phước.
Theo trục đường Trần Hưng Đạo – Hùng Vương đi thẳng về Trại Mát. Tuyến này có loại hình tham quan bằng xe lửa, nếu chỉ tham quan chùa Linh Phước thì nên đi tàu lửa cả đi và về. Nếu kết hợp tham quan thác Hang Cọp thì phải kết hợp cả xe ô tô để đi tiếp từ Trại Mát đến thác.

3. Tuyến Thung Lũng Vàng, Đỉnh Langbian, Làng dân tộc Đạ lạch, Phân viện Sinh học

4. Tuyến Đồi Mộng Mơ, Thung Lũng Tình Yêu, XQ sử quán.
Từ Ngã 5 Đại học đi theo đường Phù Đổng Thiên Vương lên khoảng 5km

5. Tuyến trong thành phố: nhà Thờ Domain, Vườn HoaTP, Hồ Xuân Hương, Dinh 3, Lâu đài hằng Nga(mạng nhện) Vườn hoa Minh Tâm, Chùa Tàu, Hồ Than Thở...và thêm nửa ngày mua đồ tại chợ DL

Các buổi tối có thì thưởng thức cafe, gặp gỡ bạn bè, đi dạo phố đêm và Hồ Xuân Hương hoặc thuê cái xe đạp đôi đạp vòng quanh Hồ Xuân Hương vừa là tham quan và thể dục, hít thở không khí trong lành của Đà Lạt, khi mệt thì ghé úông một ly sữa đậu lành nóng các bạn sẽ thấy người sảng khoái và cảm nhận thêm được về Đà Lạt.

Khi đi Thác thì các bạn chú ý không mang dày dép cao gót dễ trượt té, hôm trước có bạn ở Hà Nội té rớt cả điện thoại và máy hình xúông thác Datanla, phải sửa cả hai vừa mất tiền vừa mất vui.

Chúc các bạn một chuyến đi vui vẻ

Ah. Một chú ý nhỏ là hiện nay một số KS của Đà Lạt cũng xảy ra hiện tượng mất cắp điện thoại, máy hình vì thế khi ngủ tại KS các bạn nhớ chốt cửa kỹ, khi đi ra ngoài thì đóng các cửa sổ. Điện thoại và máy chụp hình thì đã mang theo người nhưng máy Vi tính thì gửi chủ KS cho chắc ăn. "Không phải KS nào cũng mất đồ, và các vụ mất như thế thì ít nhưng cẩn thận vẫn hơn"

 

Sưu tầm